Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng

Trăng luôn là đề tài bất tận của các nhà thơ. Cảm nhận về bài thơ ánh trăng của Nguyễn Duy cho bạn thấy trăng không chỉ là bạn. Trăng còn là quá khứ, hiện tại. 

Đề bài: Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng. 

BÀI LÀM

Ánh trăng luôn gắn với thơ ca nghệ thuật. Trăng là một đề tài muôn thuở với các nhà thơ ca. Trăng là bạn tri kỷ, trăng gắn liền với bao lời thề nguyện của đôi lứa yêu nhau. Trăng chia ngọt sẻ bùi cùng bạn, trăng gợi nhớ quê hương. Mỗi nhà thơ lại có một ánh trăng cho riêng bản thân mình. Cảm nhận về bài thơ ánh trăng của tác giả Nguyễn Duy sau đây sẽ cho ta thấy trăng như một người đánh thức những kỷ niệm, gợi nhớ về quá khứ, tương lai.

Rất nhiều kí ức đã hiện về trong tâm trí của tác giả. Qua lời thơ đầy mọc mạc giúp ta phần nào có thể tưởng tượng ra những kí ức thân thương ấy. “ Hồi nhỏ sống với đồng. Với sông rồi với bể. Hồi chiến tranh ở rừng. Vầng trăng thành tri kỉ.” Đó là vầng trăng gắn bó với nhà thơ hồi nhỏ. Là vầng trăng qua lời kể của mẹ, của bà. Rồi vầng trăng lại theo chân nhà thơ vào rừng chống quân xâm lược. Trăng lúc này thành bạn tâm giao chứa đựng những nỗi nhớ quê nhà. 

cam-nhan-ve-bai-tho-anh-trang-1

“Trần trụi với thiên nhiên. Hồn nhiên như cây cỏ. Ngờ không bao giờ quên. Cái vầng trăng tình nghĩa.” Tình cảm giữa người và trăng bền chặt không rời. Trăng luôn là người bạn ở bên cạnh người chiến sĩ. Tình nghĩa giữa người và trăng là một tình cảm thiêng liêng không sao kể xiết. 

Cái tình nghĩa ấy tưởng chừng sẽ vĩnh cửu. Nhưng không, “ Từ hồi về thành phố. Quen ánh điện cửa gương. Vầng trăng đi qua ngõ. Như người dưng qua đường”. Hòa bình lập lại, con người cũng có cuộc sống ấm no đủ đẩy. Ánh trăng vẫn ở đó. Nhưng dường như con người đã quên mất ánh trăng bởi ánh đèn chói lòa, chốn phồn thị xa hoa. 

Cuộc sống tưởng chừng cứ thế trôi đi êm đềm nhưng ai đâu ngờ đến một ngày: “Thình lình đèn điện tắt. Phòng buyn – ding tối om. Vội bật tung cửa sổ. Đột ngột vầng trăng tròn.” Ánh điện tuy long lanh nhưng không bao giờ có thể thay thế ánh trăng ấy. Lời thơ rộn rã, vội vàng dường như cũng là sự ngỡ ngàng, giật mình dành cho con người. Con người đã quá quen với vật chất xa hoa mà quên mất ánh trăng vẫn tồn tại ở đó. 

Để rồi, lòng người lại thất hổ thẹn: “ Ngửa mặt lên nhìn mặt. Có cái gì rưng rưng. Như là đồng là bể. Như là sông là rừng.”  Đối diện với ánh trăng, con người ta mới cảm thấy sự thiếu sót của bản thân. Con người mới thấy mình tồi tệ đến nhường nào khi đối diện với quá khứ tình nghĩa ấy. Bất chợt bao nhiêu kỉ niệm ùa về làm thức tỉnh những cảm xúc mãnh liệt. 

cam-nhan-ve-bai-tho-anh-trang

Thế nhưng, vầng trăng vẫn mộc mạc, giản dị: “ Trăng cứ tròn vành vạnh. Kể chi người vô tình. Vầng trăng im phăng phắc. Đủ cho ta giật mình.”  Trăng vẫn thế, vẫn bao dung, vẫn thanh tao. Lòng trăng vẫn tròn, vẫn đong đầy những tình nghĩa cao đẹp. Trăng vẫn hướng về người cho dù lòng người có đổi thay. Trăng vẫn dõi theo từng bước chân của con người. Đó chính là một nghĩa cử cao đẹp, độ lượng và bao dung. 

Qua phân tích cảm nhận về bài thơ ánh trăng, tác giả Nguyễn Duy đã phần nào gửi đến người đọc một thông điệp: cuộc sống có ồn ào vội vã đến đâu; dẫu cho con người có một chút khoảnh khắc để bừng tỉnh nhìn lại mình nhưng điều đó lại khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa. 

Lời thơ không chau chuốt nhưng lại giúp ta cảm nhận về bài thơ ánh trăng rõ nét hơn cả. Nó để lại trong lòng người đọc những suy nghĩ về tình nghĩa. Quá khứ và hiện tại luôn song hành cùng nhau để nhắc nhở hoàn thiện mỗi con người. Chính nghệ thuật hồi tưởng, tự đấu tranh trong nội tâm con người đã tạo nên thành công cho bài thơ. 

Post Author: admin