Hình ảnh người lính qua bài thơ Đồng chí

Đề bài: Hình ảnh người lính qua bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Bài làm

Hoan hô anh Giải phóng quân. 
Kính chào Anh, con người đẹp nhất!
Lịch sử hôn Anh, chàng trai chân đất
Sống hiên ngang: bất khuất trên đời/

Đó là những câu thơ vang vọng trong Bài ca xuân 68 của nhà thơ Tố Hữu, những vần thơ viết về người lính ấy đã đi sâu vào lòng người đọc, phản ánh được đúng những tình cảm của người dân đối với người lính cụ Hồ. Họ là những chàng trai chân đất nhưng sống và chiến đấu hiên ngang bất khuất. Nhà thơ Chính Hữu cũng có những lời thơ sâu sắc, chất chứa khi nói về những người lính và tình cảm của họ. Hãy cùng tìm hiểu điều đó thông qua bài thơ Đồng chí của tác giả Chính Hữu.
Những người lính ở đây đều chung một xuất thân, thân phận ấy là những đứa con của đồng ruộng. Họ sống và lớn lên trong nghèo khó, thương đau. Họ cùng có chung gốc gác nhà nông, gia cảnh bần cùng. Vì cuộc sống mưu sinh, vì độc lập tự do của dân tộc họ phải bỏ tay cuốc tay cày mà thay vào đó là cây súng đứng lên chiến đấu. Những chàng thanh niên này là vì chiến tranh kéo họ vào chiến trường, khiến họ bị động, không hẹn mà gặp gỡ nhau.

hinh-anh-nguoi-linh-qua-bai-tho-dong-chi

Từ những phương trời xa lạ, những người lính đã gặp gỡ và kề vai sát cánh nhau trong cả cuộc sống và chiến đấu. Họ cùng nhau ăn ngủ, cùng nhau giao lưu, yêu thương, đùm bọc nhau như những người trong nhà. Khi chiến đấu, khi phải canh giữ kẻ thù, họ cùng súng kề súng, vai kề vai. Cũng chính từ những ngày tháng hoạt động cùng nhau như vậy mà họ trở nên thân thiết, gắn bó như những người tri kỷ. 

Nhà thơ Tố Hữu từng nói:

“Ta đi ta nhớ những ngày
Mình đây ta đó, đắng cay ngọt bùi
Thương nhau chia củ sắn bùi
Bát cơm sẻ nửa chăn sui đắp cùng”

Thực tại thiếu thốn kham khổ luôn khiến những người lính thêm gắn bó thân thiết, thương yêu nhau hơn. Họ không chỉ xem nhau là bạn bè nữa mà coi nhau là tri kỷ, tức là những người thấu hiểu và có tâm hồn đồng điệu với nhau. Chính sự động viên quan tâm và cùng nhau san sẻ buồn vui trong gian khó ấy đã khiến họ phải bật thốt lên hai tiếng thân thương “Đồng chí”. 

Những người lính vào chiến trường để lại sau lưng là mái ấm gia đình, là nghĩa vụ chăm lo cuộc sống tay cày tay cuốc của mình. Họ nhập ngũ đồng nghĩa với việc vai trò trụ cột trong nhà cũng mất, mảnh ruộng vốn đã nghèo khó cơ cực nay lại phải gửi lại để người thân chăm lo cày cuốc. Những gian nhà cũng trống vắng quạnh hiu. Hoàn cảnh này lại gợi ta nhớ đến hình ảnh những người thanh niên quay đầu cất bước lên đường trong bài thơ Đất nước của nhà thơ Nguyễn Đình Thi:

“Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác hơi may 
Người ra đi đầu không ngoảnh lại 
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy”

Không phải họ ra đi không thương tiếc mà ngược lại, những người lính bước vào chiến trường trong tâm trạng luyến lưu bịn rịn, và nhớ thương. Những con phố vắng, những nếp nhà gianh, những mảnh vườn, ruộng nương cằn cỗi đều phải gửi lại để bước vào chiến trường nơi chờ đợi họ là khó khăn thiếu thốn, bệnh tật hiểm nguy cùng sự chết chóc. Chiến đấu nơi rừng sâu nước thẳm, điều mà họ phải đối mặt thường xuyên chính là những trận sốt rét rừng liên miên da ai cũng xanh bủng xanh beo, tóc rụng, người luôn run cầm cập và ốm nhom ốm nhách. Nhà thơ Quang Dũng cũng từng bồi hồi khi nhớ về tác hại của những cơn sốt rét rừng trong chiến đấu:

“Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc 
Quân xanh màu lá dữ oai hùm”

Không gì có thể lột tả được hết những gian khổ mà người lính phải chịu đựng. 

hinh-anh-nguoi-linh-qua-bai-tho-dong-chi-2

Những người đồng chí ở đây ngoài sự tương đồng về xuất thân, lý tưởng mà khi họ vào chiến trường chiến đấu họ còn có chung một hoàn cảnh chịu đựng chung những khó khăn gian khổ:

“Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!”

Thực tại thiếu thốn và kham khổ nhưng bừng sáng trên tất cả đó là tình yêu thương, sự đùm bọc đến từ chính những người đồng đội, những tri kỷ của họ. 

3 câu thơ cuối cùng là lời kết đọng của bài thơ, cũng thể hiện tư thế sẵn sàng chiến đấu của những người lính.

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.

Đối lập với bối cảnh rừng hoang sương muối với hai người đồng chí cô đơn đứng gác đó là hình ảnh bóng trăng treo trên đầu súng. Câu thơ chất chứa vẻ đẹp lãng mạn, dịu dàng gợi lên cảnh hòa bình. Ánh trăng mới là điều tồn tại cuối cùng để xua đi thực tại chiến tranh gian khổ, hiểm nghèo của họ.
 

Post Author: admin