Phân tích hình ảnh con đường cuối bài Cố Hương

Phân tích hình ảnh con đường cuối bài Cố Hương là gợi lên trong lòng người đọc nhiều ý nghĩa sâu sắc nhất. Đó là những ý nghĩa gì hãy tìm hiểu trong bài viết này.

Đề bài: Phân tích hình ảnh con đường cuối bài Cố Hương

BÀI LÀM

Hình ảnh con đường cuối truyện ngắn Cố hương có ý nghĩa gì?

Truyện ngắn Cố hương của Lỗ Tấn kể về một chuyến thăm quê của nhà văn sau bao nhiêu năm xa cách. Cảnh vật quê đã có những thay đổi nhưng những tư tưởng lạc hậu vẫn bám rễ trong tâm hồn của những người dân nơi đây. Nhà văn đã chọn khép lại câu chuyện với hình ảnh con đường: “Trên đời này thật ra làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Đây được xem là một trong những hình ảnh gợi lên nhiều ý nghĩa sâu sắc và trăn trở nhất.

Để hiểu được ý nghĩa của hình ảnh con đường cuối truyện mà tác giả Lỗ Tấn nhắc đến chúng ta phải đặt chúng vào bối cảnh của câu chuyện. Đó là một chuyến về thăm quê của nhân vật “Tôi” sau 20 năm xa cách. 20 năm là một quãng thời gian dài. 20 năm ấy cảnh vật quê cũ đã có biết bao nhiêu thay đổi, con người cũng thay đổi. Nhưng dường như những sự thay đổi đó theo chiều hướng tiêu cực đi xuống. Cảnh vật như tiêu điều, xơ xác hơn. Đặc biệt, có những hủ tục, lạc hậu vẫn bám rễ trong tâm hồn của con người nơi đây. Những tư tưởng ấy kìm kẹp sự phát triển khiến cho con người nơi đây mãi nghèo đói, u tối và lạc hậu. 

phan-tich-hinh-anh-con-duong-cuoi-bai-co-huong

Chuyến trở về cố hương gợi nhớ cho nhân vật tôi bao nhiêu kỉ niệm đẹp. Đó là kỉ niệm với người bạn thuở thiếu thời Nhuận Thổ, với nàng Tây Thi đậu phụ, là kỉ niệm về những trò chơi tinh nghịch. Nhưng mọi thứ chỉ còn đẹp trong kỉ niệm bởi thực tế mọi thứ đều đã thay đổi. Nàng Tây Thi đậu phụ đáng yêu, mảnh khảnh khi xưa nay đã trở thành một bà cô béo phì, chanh chua, tính tình hay tay máy. Cậu thiếu niên Nhuận Thổ nhanh nhẹn, dễ thương khi xưa nay đã trở nên già nua trước tuổi, đói khổ cùng với những tư tưởng cũ kỹ lạc hậu. Tất cả đều gợi lên một bức tranh buồn man mác trong ngày trở lại cố hương.

Trong khung cảnh đó, nhân vật tôi muốn khép lại câu chuyện bằng hình ảnh con đường với một câu đầy ngụ ý: “Trên đời này thật ra làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi” Nhân vật tôi đã gửi gắm trong hình ảnh con đường cuối truyện những suy nghĩ, ước mong của mình. Nhân vật hi vọng có một con đường mới văn minh hơn để đưa những con người ở vùng quê ấy ra khỏi những đói nghèo, lạc hậu để có một cuộc sống tốt hơn. Hình ảnh con được là hình ảnh tượng trưng cho những ước vọng đó. Hiện tại, những con người ở cố hương đang trong một lối mòn, đang đi con đường cũ không thể thoát ra khỏi những hủ tục chỉ khiến con người ta trở nên nghèo đói, tối tăm hơn. Nhân vật mong rằng mọi người có đủ can đảm để tìm ra một con đường mới để giải thoát đói nghèo, lạc hậu. Con đường mới đó là con đường của tự do, hạnh phúc, của hạnh phúc. Điều quan trọng là cần phải có người mở đường, khai sáng lối đi mới cho mọi người đi theo.

phan-tich-hinh-anh-con-duong-cuoi-bai-co-huong-1

Điều mà nhân vật tôi muốn gửi gắm qua hình ảnh con đường không chỉ là dành cho người dân ở làng quê cũ. Hơn hết, đó còn là gửi gắm, nhắn nhủ đến cả thực trạng của các làng quê Trung Hoa thời bấy giờ đang chìm trong u tối, lạc hậu. Tất cả cần phải có một con đường mới, con đường của cách mạng do chính mọi người tạo ra để thay đổi thực tại đáng buồn.

Như vậy, có thể thấy chỉ với một hình ảnh về con đường thôi mà tác giả đã gửi gắm trong đó biết bao ý nghĩa, bao trăn trở. Hình ảnh về con đường khép lại trong câu chuyện nhưng mở ra rất nhiều những chân trời mới cho người dân Trung Hoa thời đó và cả những chân trời mới cho người đọc.


 

Post Author: admin